Google+
TRƯỜNG CAO ĐẲNG NGHỀ
DU LỊCH SÀI GÒN
Right Choice, Bright Future
Tin tức & sự kiện > Tin tức của trường

Công bố kết quả cuộc thi viết 'Hội trại nhập môn trong tôi là..."

Tiếp nối thành công của sự kiên Hội trại nhập môn 2017, trường Cao đẳng nghề Du Lịch Sài Gòn đã tổ chức cuộc thi viết "HỘI TRẠI NHẬP MÔN TRONG TÔI LÀ ..." thu hút được nhiều bài dự thi từ các bạn tân sinh viên, các bài dự thi bày tỏ cảm xúc và suy nghĩ của cá nhân về Trường, về bạn bè thông qua sự kiện Hội trại nhập môn 2017 của trường Cao đẳng nghề Du lịch Sài Gòn, được diễn ra vào ngày 14-15/11 tại KDL thác Dambri -Tp. Bảo Lộc - Lâm Đồng


Bài dự thi đạt giải nhất:
Họ tên: Trần Thị Thảo Nhi
Lớp: CĐKS24N03
HỘI TRẠI NHẬP MÔN TRONG TÔI LÀ SIÊU ĐÁNG YÊU!
Đã là cảm xúc thì không thể diễn tả hết bằng lời
Khi cảm xúc dâng trào, những thước phim quay chậm lại ùa về...
Em muốn ghi lại những dấu ấn và dư âm của cảm xúc vẫn còn đọng lại trong em sau chuyến đi Hội Trại Nhập Môn (HTNM) vừa rồi, để nó không chỉ là kí ức thoáng qua.
Lời đầu tiên, em xin chân thành cám ơn nhà trường đã tổ chức cho chúng em có một chuyến đi khai giảng vô cùng ý nghĩa. Đây cũng là lần đầu tiên em cảm nhận được thì ra lễ khai giảng cũng có thể mang đến cho em nhiều kỉ niệm và bài học quý giá đến như vậy.
Mới đây thôi, trên facebook của trường còn đăng tận 27 ngày nữa đến HTNM, mà giờ đây chỉ trong chớp mắt, chuyến đi đã kết thúc và trải qua được vài ngày rồi. Thời gian thật ngắn ngủi nhưng những kí ức và cảm xúc còn đọng lại trong em là không thể xoá nhoà được. Chuyến đi không chỉ giúp lớp CĐKS24N03 của chúng em mà còn giúp các lớp khác trở nên đoàn kết hơn. Là một trong những lớp có sĩ số ít nhất, và do hoàn cảnh của mỗi bạn (có bạn vì bệnh, vì mưu sinh, vì hoàn cảnh gia đình,...) nên bình thường lớp em đi học không được đông đủ. HTNM đã giúp chúng em có được những khoảnh khắc sum họp, vui vẻ và “quẫy” hết mình bên nhau. Lớp em có nhiều bạn, mỗi bạn lại mang những màu sắc, cá tính, độ tuổi, quê quán, hoàn cảnh khác nhau, nhưng khi được gắn với cái tên N03 thì chúng em trở thành một tập thể. Và thông qua sự kiện HTNM lần này, lớp chúng em lại trở nên đoàn kết, thấu hiểu nhau hơn. Chuyến đi đã mang lại cho chúng em nhiều kỉ niệm tuyệt vời không thể nào phai được và em chắc chắn, nó sẽ là những kí ức đáng nhớ nhất trong cuộc đời sinh viên của mỗi đứa.
Đó là những kỉ niệm khi chạy trối chết vì cơn mưa bất ngờ, cùng nhau tắm mưa, lén thầy cô uống bia nhưng rồi bị tóm được, quây quần dưới ánh đèn vàng có tên của từng thành viên, nằm xếp lớp, cùng chia sẻ nhau từng cái mền trong một căn lều dưới cái lạnh run của thời tiết, lạnh nhưng trong lòng rất ấm áp
Đặc biệt, điều mà chúng em cảm thấy hạnh phúc nhất là được cùng các bạn lớp khác đàn hát với nhau tới khuya. Tiếng đàn và tiếng hát của các bạn cùng vang lên, vang dội cả khu cắm trại, tiếng đàn và những lời ca lần lượt thu hút các bạn lớp khác kéo đến với căn lều 25 nhỏ bé của chúng em. Em nhận ra rằng thì ra chỉ cần một cây đàn và cùng nhau cất tiếng ca cũng có thể đưa mọi người đến gần nhau hơn, và do hát quá nhiều nên phải thay nhau tiếp nước vì giọng khàn mất rồi. Để rồi sáng mai đứa nào cũng ngủ nướng lăn qua lăn lại và ai cũng bị tắt tiếng, nhưng vui . Đó là những giây phút đã trải qua không bao giờ lấy lại được, em từng ước rằng “Nếu thời gian có quay trở lại thì em nhất định sẽ chơi hết mình và trân trọng hơn những phút giây có được cùng với bạn bè.”. Giây phút ấy sẽ mãi đọng lại những cảm xúc khó quên trong lòng của mỗi đứa chúng em.
Qua đây, em cũng xin thay mặt của lớp gửi lời xin lỗi đến thầy cô ban giám hiệu và ban tổ chức vì đã lỡ dại uống bia, chúng em đã biết nguyên nhân vì sao nhà trường không cho phép và xin hứa sẽ không tái phạm đâu ạ. Em cũng có vài lời cám ơn đến bạn lớp trưởng đã có tinh thần hi sinh vì tập thể khi thức trắng đêm để nhường cho các bạn có chỗ ngủ thoải mái hơn, hăng say mở rộng mối quan hệ cho lớp khi suốt đêm cùng giao lưu, tâm sự với các bạn lớp khác và không ngại trời lạnh giá rét đi tắm vào lúc 4 giờ sáng để nhường phòng tắm cho các bạn. Sau chuyến đi, chúng em đã nhận lại được thật nhiều điều, đó là những người bạn mới, những tình cảm nồng thắm và còn có những biệt danh mới: “ông nội và đàn cháu, bộ trưởng bộ ngoại giao,...”...
Sáng hôm sau, chúng em cùng bạn hướng dẫn viên đã có những giây phút quay về với tuổi thơ, vui vẻ, thoải mái bên nhau khi cùng tạo kiểu chụp hình tự sướng, “diễn sâu”, cùng chơi leo dây thang, bập bênh, xích đu, đi xe trượt, được tận mắt thấy thác nước Damb’ri hùng vĩ, thơ mộng như trong cổ tích và thác Dasara lẳng lặng, yên ả, trong vắt. Hai thác nước trông có vẻ trái ngược nhau nhưng lại là sinh khí của cả Khu du lịch sinh thái Damb’ri. Em rất cảm phục trước sức mạnh của tạo hoá vì đã tạo nên những cảnh tượng thiên nhiên xinh đẹp và hùng vĩ đến như vậy, chúng thực sự rất tuyệt vời. Em chỉ muốn được đặt chân tới nơi đây một lần nữa.
Chỉ có một tiếc nuối duy nhất trong em là chưa được chơi đạp vịt trên hồ và đạp xe quanh khu du lịch vì bị mấy anh trật tự nắm về do thời gian có hạn. Hai ngày này cũng là khoảng thời gian em được vui cười nhiều nhất sau những ngày học tập và những buổi thi căng thẳng.
Tiếp theo, em xin được nói về người bạn đồng hành với chúng em trong suốt chuyến đi, đó là những người bạn đến từ lớp CĐKS24N12 đã cùng tạo nên chiếc xe số 12 thân thương. Các bạn là những người bạn rất thân thiện, tốt bụng và đáng yêu, thật vui khi được làm quen với các bạn. Chúng em đã cùng ngồi chung trên một chuyến xe, cùng động viên nhau khi chơi team building dưới cái nắng chói chang, cùng chia sẻ những ly mì gói, những chai nước Revice, cùng nhắc nhở nhau “Bạn ơi, coi chừng ngã!”, “Đã tới giờ ăn sáng rồi!”, cùng nói cười trên xe,... Các bạn đã cho chúng mình có những phút giây vui vẻ đến thế, cám ơn các bạn rất nhiều!
Và một thành viên vô cùng đặc biệt, một người bạn mới, không thể thiếu trong chuyến hành trình của chúng em đó chính là bạn hướng dẫn Huỳnh Thị Bích Ly (lớp CĐHD09N01). Bạn ấy là một trong số ít những bạn nữ trong nhóm hướng dẫn viên, lại còn rất xinh. Lúc đầu khi gặp mặt, em có suy nghĩ là “ Ồ, bạn đó là nữ lại nhỏ con nữa, sao có thể đủ sức dẫn dắt cả một xe với 40 tên siêu quậy này chứ.” Nhưng ôi không, sau khi tiếp xúc với bạn một thời gian thì suy nghĩ và cảm nhận của em dần thay đổi hẳn. Bạn ấy còn trẻ nhưng rất cừ, rất giỏi, có tinh thần hi sinh; cống hiến vì nghề, có tiềm năng để trở thành một hướng dẫn viên chuyên nghiệp trong tương lai . Chính bạn ấy đã cho em thêm tin tưởng vào chất lượng đào tạo về ngành du lịch của trường và truyền thêm cảm hứng cho niềm đam mê của em dù khác ngành nghề.
Còn một bạn đường khác cùng đồng hành với xe 12 của chúng em, đó là thầy Để dạy môn anh văn, thầy có vẻ ngoài trẻ, hơi mũm mĩm, dễ thương, hiền lành nhưng lại ít nói. Khi lần đầu gặp mặt, em cứ tưởng thầy là sinh viên, sau đó mới biết thầy là giảng viên dạy môn anh văn, em thực sự hơi bất ngờ và có chút chút không thể tin được. Em không được tiếp xúc nhiều nên vẫn chưa biết nhiều về thầy, hi vọng trong tương lai không xa sẽ có dịp được thầy chỉ bảo nhiều hơn.
19 giờ đã điểm, thời khắc tiến hành sự kiện chính của chuyến đi lần này-buổi lễ khai giảng cũng chính thức bắt đầu. Chúng em được sắp chỗ ngồi theo xe và các bạn hướng dẫn viên-bạn nữ mặc áo dài đỏ, bạn nam mặc áo sơ mi trắng thắt cà vạt trông thật đẹp và trang trọng ngồi bên cạnh chúng em, cùng hồi hộp, hào hứng bước vào buổi lễ khai giảng. Buổi lễ đã diễn ra rất trang trọng, hoành tráng, các màn biểu diễn văn nghệ vô cùng đặc sắc, tiếng hát quốc ca được cất lên từ tất cả mọi người thật vang dội và hùng hồn. Sân khấu, âm thanh, ánh sáng được trang bị theo công nghệ 4.0 đã đưa em từ bất ngờ này sang bất ngờ khác, em mắt chữ O, mồm chữ A khi nhìn thấy lá cờ đỏ Việt Nam tung bay phấp phới, khi nhìn thấy thầy Hiệu phó Phan Bửu Toàn đánh hồi trống khai giảng vào màn hình phát ra tiếng “bùm, bùm, bùm”; có hiệu ứng ánh sáng lan toả xung quanh trống, khi thấy hình ảnh của cô Cố Hiệu trưởng Nguyễn Thị Bội Quỳnh trên màn hình,... Những lời phát biểu và dặn dò thân thương của thầy Hiệu phó Phan Bửu Toàn và cô Hiệu trưởng Ngô Thị Quỳnh Xuân như đánh sâu thẳm vào trong em, làm dâng lên sự tự hào về mái trường mình đang học, ngọn lửa đam mê cháy bỏng càng nhiệt huyết hơn bao giờ hết. Và cả khoảnh khắc thiêng liêng khi được thầy cô trao tận tay những ngọn lửa có tên của từng thành viên, vỡ oà khi thấy đoạn video vừa được quay sáng nay,...
Vâng, và để có được chuyến đi HTNM và một buổi lễ khai giảng, hoành tráng, thành công đến như vậy, thì không thể nào thiếu được sự cống hiến hết mình của ban tổ chức, của các thầy cô, các bạn hướng dẫn viên, đội set-up, âm thanh, ánh sáng, trật tự, hậu cần,... Đối với em, đó là sự kết hợp hoàn hảo nhất của những chiến sỹ thầm lặng không chói loá mà lại rất oai vệ. Các thầy cô, anh chị đã cho em thấy được niềm đam mê vô tận, ngọn lửa nhiệt huyết với nghề, thấy được sự tinh tế, chuyên nghiệp, tận tâm trong những điều nhỏ nhặt nhất. Ban tổ chức đã chuẩn bị những món chay, mặc dù trong 1500 tân sinh viên chúng em chỉ có hai đứa ăn chay. Em là một trong hai đứa đó, nên khi thấy được sự chuẩn bị chu đáo của ban tổ chức thì em thực sự xúc động. Cũng thật cảm động khi chứng kiến các thầy, các bạn hướng dẫn viên, các anh trật tự chạy đôn chạy đáo khi nghe tin có vài bạn ngất xỉu. Các thầy cô thậm chí có cả cô hiệu trưởng, thầy hiệu phó đến từng lều một để kiểm tra, thăm hỏi tình hình của chúng em. Và còn rất rất nhiều điều khác nữa nhưng chỉ trong vài câu chữ thì không thể nào nói ra hết được.
Tuy có vài điều không được thuận lợi, suôn sẻ như thời tiết thất thường, căn lều chật hẹp, chen chúc xếp hàng chờ đến lượt tắm, bạn bè có một vài xích mích nhỏ lẫn nhau, say xe... Nhưng như thầy Bửu Toàn đã nói, như vậy để có thể “nhìn rõ hơn màu sắc ngành du lịch”, để có thể thấu hiểu nhau hơn và trở thành một đại gia đình thực sự.
Là một thế hệ trẻ sẽ dấn thân vào ngành du lịch trong tương lai, nên dù chưa từng trải nghiệm nhưng em cũng phần nào hiểu được sự cực nhọc, vất vả, những giọt mồ hôi tuôn rơi thậm chí cả máu hoà lẫn nước mắt, cùng trách nhiệm nặng nề mà ban tổ chức của trường đã phải trải qua. Em xin đại diện cho 1500 bạn tân sinh viên gửi lời cảm ơn sâu sắc nhất đến toàn thể ban tổ chức, cảm ơn vì đã tạo cho chúng em nhiều cảm xúc thăng hoa đến như thế!
Đặc biệt, em xin gửi lời tri ân đến cô Cố Hiệu trưởng Nguyễn Thị Bội Quỳnh, là người sáng lập, truyền ngọn lửa đam mê từ thế hệ này đến thế hệ khác, để ngày hôm nay chúng em có chung một mái nhà để cùng nhau vững bước trên chuyến hành trình nghề nghiệp của mình!
Cám ơn bác tài Hùng và trợ lý bác tài-anh Vũ đã hộ tống xe 12 của chúng em an toàn đi đến nơi về đến chốn!
Mãi là những sinh viên ưu tú của trường Cao đẳng nghề Du lịch Sài Gòn, mãi yêu đại gia đình Cao đẳng nghề Du lịch Sài Gòn!
Lời cuối cùng muốn nhắn gửi: N03 ơi, dù có nhiều khó khăn hay trắc trở thì chúng ta hãy cùng nhau đi trọn vẹn đến cuối cùng của chuyến hành trình này nhé, lớp mình là number 1 luôn đấy !
Trân trọng cám ơn các thầy cô trong ban giám khảo và các bạn đã đọc hết bài viết của em!

Bài dự thi đạt giải nhì
Họ tên: Phạm Lê Hoàng Mỹ
Lớp: CĐLH13N09
HỘI TRẠI NHẬP MÔN TRONG TÔI LÀ...”???

 
Đã bao lâu rồi chúng ta cứ mải mê rảo riết chạy theo những tất bật,hối hả của guồng quay cuộc sống...và đã thôi hy vọng, thôi khát khao về điều gì đó cho tuổi thanh xuân của mình...cứ mặc cho thời gian lặng lẽ trôi để bao ký ức đi vào dòng quên lãng! Và rồi,khi nhìn lại đã là một cảm giác tiếc nuối vô vàn. 
Thanh Xuân không phải đơn giản là những cảm xúc lạ lẫm đầu đời, là những buồn vui lẫn lộn hay là những cuộc hành trình khám phá bản thân, mà lý lẽ hơn Thanh Xuân chính là những chuỗi ngày e ấp hoài niệm, cháy bỏng, nồng nhiệt với tuổi trẻ của mình! Thế, bạn có từng nghĩ mình đã phí hoài tuổi Thanh Xuân ? Trưởng thành không chỉ đơn giản là sự phân biệt trong độ tuổi, nhiều hơn nữa trong đó là khi quay đầu lại, bạn chợt phát hiện ra rằng mình muốn quay trở lại cũng không thể nữa. Lẽ ấy, chúng ta nên trân trọng trong từng khoảnh khắc! Với tôi điều mà tôi dư âm ngay lúc này đây chính là ‘Hội trại nhập môn” nơi hẹn ước một niềm đam mê cháy bỏng của tân sinh viên trường Cao Đẳng Nghề Du Lịch Sài Gòn và là một phần của Thanh Xuân trong cuộc đời tôi.
Khi nhắc đến Du Lịch điều mà ta cảm tưởng đến đầu tiên đó chính là những chuyến đi. Có một câu nói mà tôi đã tích lũy được và rất tâm đắc: “Thế giới được ví như một quyển sách. Nếu như không Du Lịch bạn sẽ chỉ lại ở trang đầu tiên”. Đa phần thì người ta không mấy ai quan tâm tới những trang đầu của một quyển sách. Nhưng để có được hồi kết buộc bạn phải khởi đầu. Và nơi bắt nguồn cho mọi cảm hứng với nghề Du Lịch của tôi chính là “DamB’ri-Hội Trại Nhập Môn 2017”. Hai ngày một đêm không phải là một câu chuyện dài mà ngược lại nó đã cho tôi rất rất nhiều câu chuyện ngắn trong đó cùng với quá trình trải nghiệm ấn tượng . Có rất nhiều ý kiến cho rằng nghề Du Lịch là nghề mang lại nguồn thu nhập cao nhất, có khả năng trở nên giàu có về mọi mặt - giàu có về kiến thức, giàu có về vật chất lẫn tinh thần. Nhưng, để nhìn về một khía cạnh nào đó, chúng ta cần có cái nhìn khách quan và đa diện. Khi bạn đi đến đâu làm bất cứ điều gì và đứng trên cấp độ nào bạn đều được trả công xứng đáng. Nếu chỉ vội khẳng định ngành Du Lịch giàu có về vật chất thì đó chỉ là một nhìn nhận sai lầm, chủ quan. Sao ta không một lần đặt mình vào vị trí của người hướng dẫn viên để có thể đúc kết được kết luận chuẩn xác. Vì cuộc đời là những chuyến đi. Hãy đi nhiều hơn để học hỏi, am hiểu nhiều hơn, để bắt đầu cho những mối quan hệ mới và quan trọng hơn nữa là mở ra cho tâm hồn mình những gì tốt đẹp và tinh tường hơn. Nếu như đôi mắt chính là cửa sổ thì đôi chân sẽ chính là chiếc chìa khóa đưa ta đến mọi miền đất nước. Lý thuyết chỉ là những điều lý lẽ được viết trên giấy trắng, chỉ khi nhìn thấy bạn mới thật sự cảm nhận được... Có người hỏi tôi rằng: “Vì sao tôi chọn nghề Du Lịch?” Tôi chỉ trả lời đơn giản rằng, vì tôi muốn được đi. Đi để học hỏi, đi để trải nghiệm và đi để trưởng thành. Hai ngày bên nhau không quá dài nhưng đủ để tôi cảm nhận “Sống” cùng với nghề là như thế nào? Khi phải chạy bất lực trong cơn mưa tầm tả, đi bộ xuống nhà ăn tìm chỗ ngủ trong vô thức...tôi mới càng thấm thía hơn với cái nghề mình đã chọn. Khoác trên mình chiếc áo Du Lịch là phải đội nắng, đội mưa, sẵn sàng đối mặt với tất cả tình huống bất ngờ khi ập đến. Đã hành nghề là phải có rủi ro. Nhưng không phải vì thế mà tôi cảm thấy nản lòng. Ngược lại thầy cô và các anh chị đi trước lại cho tôi thêm nhiều sự tin yêu với nghề Du Lịch. Làm sao để có những bức ảnh flycam tuyệt đẹp, làm sao để có đủ chỗ ở cho 1.500 bước chân mới khập khiểng vào nghề, làm sao để buổi tối khai giảng không có ngọn lửa thiêng nhưng vẫn cháy rực niềm đam mê nhiệt huyết... Có lẽ tất cả những điều trên sẽ làm nên một hồi ức thật đẹp. Một món quà vô giá mà không phải bất kỳ tân sinh viên nào cũng được cảm nhận. Hãy song hành và cháy hết mình với nghề như chính ngọn nến khắc tên của các bạn trong buổi tối hôm ấy. Những gì đọng lại chính là tình bạn, sự nhiệt huyết của thầy cô, sự nhiệt tình của các anh chị hướng dẫn. Điểm đến của chúng ta ko phải là ngôi vị ai cao hơn ai, mà đó là ngọn lửa cháy bỏng thắp sáng niềm đam mê với Du Lịch. Đừng ngại va chạm và giấu mình bạn sẽ không bao giờ đạt được thành công như bạn mong muốn. Đó là bài học kinh nghiệm mà tôi rút ra được qua chuyến đi DamB’ri này. Cảm ơn nhà trường, cảm ơn thầy cô và cảm ơn 1.500 nụ cười tân sinh viên đã cùng nhau tạo nên một chuyến đi đầy kỷ niệm để giúp tôi gửi nó vào những điều tuyệt vời nhất của Thanh Xuân. “Nhất Nghệ Tinh Nhất Thân Vinh” tự hào là sinh viên trường Cao Đẳng Nghề Du Lịch Sài Gòn.
 
Bài dự thi đạt giải ba
 Họ và tên: Nguyễn Hoàng Quyên 
 Lớp: CĐLH13N02.
"HỘI TRẠI NHẬP MÔN TRONG TÔI LÀ OXY TIẾP VÀO MẦM LỬA"

Hội trại nhập môn -  Cột mốc hết sức quan trọng trong đời sinh viên, nhất là sinh viên ngành du lịch. Nơi đây các bạn có thể trải nghiệm những cảm nhận đầu đời về sự cực khổ, sự thăng hoa trong nghề du lịch.
Một ngành dịch vụ đặt khách hàng lên hàng đầu dù khách hàng than phiền hay khen thì chúng ta là hướng dẫn viên là một người điều hành cần phải giải quyết mọi vấn đề mà không tranh nạnh với bất cứ ai đây là tiêu chí của cuộc "đua" này.
Vậy nên là một tân sinh viên cần có một tâm thế chuẩn bị sẵn sàng ứng phó mọi khó khăn trong chuyến đi này cũng hành trang trong cho mai sau.
Cuộc sống cũng có lúc thăng lúc trầm và lữ hành cũng như vậy. Thời tiết có lúc nắng gắt nóng da có lúc mưa ào trong bất chợt, du lịch phụ thuộc vào nhiều yếu tố khách quan lẫn chủ quan, đối với khách hàng là sự thoả mãn còn người làm dịch vụ là những người cống hiến bản thân, sức trẻ, nhiệt huyết thậm chí cả khó khăn hiểm nguy họ đã lên kế hoạch lo cho khách (sinh viên) Ăn ở đâu? Ngủ ở đâu? Họ chơi những gì? Có ai bệnh hay gặp bất cứ vấn đề gì không?Lo từng miếng ăn giấc ngủ làm việc tích cực đến cực độ. Thể hiện rõ nhất là Đội trật tự của trường khi trận mưa ào bất chợt vào hôm đầu tiên, các bạn sinh viên chạy tán loạn, cơn mưa chưa dứt các anh đã tích cực làm nhiệm vụ
"Cho anh hỏi trong trại mình có bạn nào bị thương hay gặp vấn đề gì không?" , khi có lều nào sập thì các anh bất chấp đội mưa và phi nhanh đến đó. Thật tội nghiệp các anh! Các anh ngâm mình trong bộ đồ ướt đẫm hàng giờ đồng hồ có người đến 12h đêm mới có thể đi tắm được vì bận dọn dẹp các lều ướt các lều gặp vấn đề. Ngày hôm sau, các bạn sinh viên được đi trải nghiệm các trò chơi và các địa điểm của khu du lịch Thác Dambri thật vui thì bóng dáng của các anh đội trật tự xuất hiện, các bạn bị té trật chân hay bị trầy xước, không biết đường, ... các anh băng bó, chỉ dẫn tận tình. Cũng vì sự an toàn cho những hành khách của mình các anh đứng canh giữ ở các vùng nguy hiểm không cho các bạn xuống đó và các anh lại một lần nữa ngâm mình trong nước của thác Dambri hùng vĩ đến lạnh lẽo, sự hiểm nguy ấy các anh đều phải chịu. Các thầy các cô mọi người phải chạy đôn đáo để giải quyết các vấn đề trụt trặc, tối đến thì ai ai đều mệt lả, chân ai cũng mỏi rã rời, có người bầm cả tay chân nhưng cũng chưa yên giấc được vì ngày mai vì tương lai cho sắp nhỏ.


Bên cạnh đó, ban tổ chức còn phải lên kế hoạch về chương trình văn nghệ và nhiều chương trình khác mà mục đích cuối của họ là muốn khách hàng họ vui cảm thấy hài lòng!
Các bạn sinh viên trẻ trung, năng động, đây cũng là nơi các bạn lớn lên trong ý thức và tinh thần làm việc nhóm, hơn thế nữa có thể cảm nhận được "Trong hoạn nạn mới biết ai bạn ai thù" sự ân cần giúp đỡ từ những bạn chưa từng quen (CĐLHN07) không có nước các bạn rinh đến chỗ, không có điện các bạn kéo đến nơi, và nhiều việc khác ai ai trong nhóm CĐLH13N02 xe 36 cũng đều cảm nhận được. 
Bên cạnh cái tốt thì vẫn còn đâu đó là những lời than thở. Các bạn à! Hãy nhìn tích cực hơn, mọi việc sẽ được giải quyết nếu có sự hợp tác của các bạn hành động nhỏ của các bạn nhưng đó làm một hành động lớn thay vì bạn than phiền sao chưa được ăn cơm? chưa có phòng vệ sinh? chưa có phòng ngủ? ... Kiên nhẫn thêm một tí bạn sẽ hạnh phúc hơn về những gì bạn được nhận! Người phục vụ bữa ăn không cần bạn lại họ cảm ơn ríu rít thì đó là bày tỏ cảm xúc biết ơn, bạn thử chồng các chén dĩa dơ, dồn thức ăn lại là bạn đã làm họ vui lắm rồi... 
Cuộc sống đôi khi nên chấp nhận mọi việc, đừng than phiền, cứ than phiền thì càng thêm bế tắc, nhủ thầm với bản thân mình sẽ vượt qua sẽ làm được ắt bạn sẽ tìm được niềm vui ở cuối đường.
Kinh nghiệm là thứ học được từ những cái nhỏ nhặt nhất, hãy quan sát thật nhiều và thực hành những điều rút ra qua những bài học. Đối với tôi lần trải nghiệm này một chút thất vọng đối với hướng dẫn viên trẻ - chấp nhận sự thiếu xót của anh nhưng sự thờ ơ của anh làm mất sự nhiệt huyết sức trẻ và kéo theo đó cái gọi là truyền lửa của anh không còn đúng nghĩa. Nhưng không sao ai cũng sẽ có thiếu sót thành công là lớn lên từ thất bại, những lỗi lầm quan trọng là mình có biết thiếu biết sai chỗ nào không để có thể đắp vào lỗ trống đó được có thế thì mới có thể thành công chính con đường của mình được. Và chúng ta- Thế hệ mới, chúng ta sẽ làm được và sẽ thành công những người hướng dẫn và lữ hành. Tiếp nối và phát triển từ nền tảng các thể hệ đi trước để có một nền kinh tế mũi nhọn- Du lịch có thể cạnh tranh tốt trong trường quốc tế. Hãnh diện chúng ta là sinh viên sinh Cao đẳng nghề Du lịch Sài Gòn.
Thật tuyệt vời và thật cảm ơn quý thầy cô các anh chị trong tất cả các bộ phận và cảm ơn tất cả các bạn cho tôi thêm nhiều Oxy hơn để cháy thêm ngọn lửa tâm hồn!

Phòng TVTS&TT
 
 

Các tin khác

Logo đối tác